HomeCách cai nghiện thủ dâm, phim sex, tình dục

Tự cai nghiện ma túy thành công nhờ nắn cả một dòng sông.

Tự cai nghiện ma túy thành công nhờ nắn cả một dòng sông.
Like Tweet Pin it Share Share Email

Nghiện sex, thủ dâm cũng gần như nghiện ma túy, người thanh niên trong câu chuyện dưới đây đã cai nghiện ma túy thành công nhờ vào việc công đức vì cộng đồng. Vì vậy việc công đức cũng có thể giúp cai nghiện sex, thủ dâm dễ dàng hơn.

Các bạn có thể xem video hoặc đọc nội dung bên dưới:

Tuổi trẻ lầm lạc và những trượt dài

Anh tên là Bùi Văn Công, người Mường, sinh ra tại mảnh đất Mường Vôi, xã Liên Vũ, Lạc Sơn, Hòa Bình. Quê hương anh đồng ruộng ít, đất đai cằn cỗi lại trải qua nhiều sự mất mát do dòng sông Bưởi tàn phá mỗi mùa Lũ về.

Khi mới 15, 16 anh đã phải tự bươn trải cho cuộc sống. Anh kể về một thời quá khứ lầm lạc với hai hàm rang sít chặt: “Quê nghèo, bố mẹ không thể nuôi mãi đuợc, phải tự mình đi kiếm sống thôi”.

Và ở cái thời điểm khi anh bắt đầu cuộc sống tự do với hoài bão của mình thì cũng là lúc anh bắt đầu sa chân vào con đường mà mỗi lần nhớ lại còn khiến anh ớn lạnh.

Anh đã cai nghiện ma túy thành công nhờ nắn sông

Anh tới bãi vàng Thung Bu, huyện Lạc Sơn năm 1991 khi mới 17 tuổi với hành trang chỉ là ba lô quần áo. Trước đây anh chỉ là một đứa trẻ chăn trâu cắt cỏ, học hành cũng không đến nơi đến trốn. Khi làm ở bãi vàng, anh mộng tưởng về một cuộc sống giàu sang mà đâu biết rằng tương lai đầy những cám dỗ cùng cạm bẫy đang chờ anh.

Vào thập niên 90, bãi vàng Thung Bu là nơi tìm kiếm giấc mộng làm giàu của hàng ngàn thanh niên từ khắp mọi miền đất nước. Trong số đó còn có rất nhiều dân anh chị khét từ các nơi đổ về kéo theo biết bao tệ nạn như hút chích, bài bạc, mại dâm, bảo kê, thanh toan giang hồ… Và cũng từ đó, anh bị cuốn theo cuộc sống ở nơi bãi vàng như anh tâm sự: “ với bãi vàng, nếu không bị những tệ nạn cuốn đi thì cuộc đời cũng bị vùi dập dưới sự bóc lột của các bậc đàn anh, đàn chị”.

Hồi tưởng lại cuộc sống nơi bãi vàng mà chính anh vội vàng tự nguyện vác thân vào, anh kể rằng mỗi ngày từ sáng sớm tinh mơ, anh đã phải cùng nhiều người xuống những hố sâu hàng chục mét không có ánh sáng để đào bới tìm vàng cho đến tận khuya. Người may mắn thì tìm được dăm ba vẩy vàng nhưng cũng lại phải nộp cho chủ bưởng. Cuộc sống ở bãi vàng thì vô cùng khảm khổ, mỗi bữa anh chỉ có xúc cơm nhỏ với vài mẩu cá khô. Thời gian qua đi, anh dần cảm thấy vô vọng với giấc mơ đổi đời nhưng anh không thể trốn về nhà vì sự quản thúc của các chủ bưởng. Và cuối cùng, anh đã buông xuôi tất cả khi sự chán nản tuyệt vọng lên đến cùng cực. Anh sử dụng ma túy cũng như lao vào các cuộc truy hoan nơi bãi vàng. Tuổi trẻ và sức lực của anh cũng vì thế mà dần dần suy kiệt cùng với những căn bệnh đày đọa cơ thể. Cứ như thế sau ba năm, khi vàng đã cạn kiệt và các chủ bưởng rời đi, anh trở về quê nhà với cơ thể không ra hồn người. Anh kể: “Về tới quê mà trên người chỉ độc mộ bộ quần áo rách như xơ mướp. Một thân thể tàn tạ hom hem vì ma túy”. Thê thảm hơn nữa, anh đã gục ngã hoàn toàn khi biết mình bị nhiễm HIV vào năm 2004.

Tình yêu cảm hóa và hành trình khuất phục sông Bưởi

Sau khi kể về những năm tháng lầm lạc, anh nói: “Dường như ma túy đã lấy đi tất cả của mình. Nhiều lần tôi nghĩ đến cái chết. Song cũng trong tiềm thức, tôi vẫn luôn nghĩ rằng sẽ phải làm lại cuộc sống dù rất khó khăn”. Sau đó thực sự cuộc sống của anh đã thay đổi, anh dần dần lấy lại được tinh thần và như một định mệnh, sự hồi sinh bắt đầu khi anh gặp được cô thiếu nữ Bùi Thị Tiệp trong đám cưới của một người bạn.

Tình yêu nảy nở nhanh chóng giữa cô gái và chàng trai người Mường, tình yêu này bắt đầu thức tỉnh anh và thúc giục anh phải làm lại cuộc đời. Cô thiếu nữ đưa ra điều kiện với anh: “Để đến được với nhau anh phải từ bỏ những cám dỗ của xã hội. Hãy làm lại từ đầu vì bố mẹ đã già, chỉ có anh là trụ cột…”. Những ngày tháng từ bỏ thuốc phiện thật là gian khổ. Anh tự trói mình lại, vùi đầu vào xô nước lạnh rồi căn chặt hàm răng để chống lại những cơn vật vã them thuốc phiện cùng sự mê hoặc của những làn khói trắng. Dần dà những cơn thèm thuốc cũng thưa dần và anh có thể làm chủ bản thân mình.

Trong quá trình cai thuốc, anh hay thơ thẩn bên dòng sông Bưởi ở quê nhà. Cho đến một ngày, ý tưởng về chuyện nắn thẳng dòng sông hung dữ chợt xuất hiện trong đầu anh và cũng từ ngày ấy, cuộc sống của người trai lầm lạc ấy đã rẽ sang một hướng khác.

Cuốn nhật ký về quá trình đắp sông chống lũ của anh đã mô tả rất chi tiết: “Sao mình không thử nắn sông để chống lũ, mình cũng có thể lấy đất để trồng hoa màu và đắp kè giữ cho nhà cửa không bị xói lở. Háo hức với ý tưởng, tôi thường xuyên ra quan sát dòng chảy, theo suy đoán thì nếu khơi dòng theo đường thẳng lũ sẽ đúng hướng, mà mình lại có đất để trồng hoa màu và xóm Mường Vôi sẽ không bị lũ xoáy vào.

Tôi rất buồn khi bày tỏ ý định với mọi người nhưng lại chỉ nhận được những câu nói: Có lẽ thằng này nó điên! Nhưng không! Mọi người nói sao thì tôi vẫn cứ làm. Những lúc lên cơn thuốc, thay vì tự trói chân tay, dù là giữa trưa hay nửa đêm, tôi cũng vác cuốc chạy ra sông hì hục cuốc đất như điên dại. Tôi đã cuốc đến bật cả da tay, chảy máu mà không hề biết.

Tôi cứ mải mê đào đá rồi lại vét bùn đổ lên bờ theo những gì đã tính toán từ trước. Hai bên bờ sông, tôi vét bùn đắp lên để trồng hoa. Những luống rau, ngô, đậu của tôi đều được bón bằng phù sa cứ lớn phổng và tươi tốt… Thấm thoát đã ba năm trôi qua, con sông tôi nắn cũng đã đến ngày thành hình với hơn 400m chiều dài.  Những cơn thèm thuốc cũng đã không còn tìm đến. Tôi lại tiếp tục nắn những mét sông tiếp theo, vừa nắn sông tôi vừa vét cát và sàng sỏi để bán cho chủ thầu xây dựng lấy tiền trang trải cuộc sống và thực hiện những dự định cho mình…”

Như vậy sau ba năm, dòng sông Bưởi đi qua hai xóm Mường Vôi và Ân Nghĩa đã được nắn thẳng. Trước đây mỗi mùa lũ đi qua, dân làng lại phải chịu bao thiệt hại vì dòng chảy cuồn cuộn của dòng sông nhưng hiện nay dòng sông đã hiền hòa trở lại nhờ nghị lực phi thường của chàng trai lầm lỗi một thời.

Nỗ lực của anh được ghi nhận trong cơn bão số 6 năm 2008 đã khiến cho cả Hà Nội và các tỉnh lân cận ngập lụt. Tuy nhiên dòng sông Bưởi mà anh đã dày công uốn nắn đã chảy theo một hướng mới đúng những gì anh đã tính toán. Dân xóm Mường Vôi và Ân Nghĩa rất vui mừng gọi tên anh vì họ không còn phải sơ tán mỗi khi có lũ lớn. Hiện nay, anh vẫn tiếp tục công việc nắn dòng chảy cho những khúc sông khác.

Như đền trả cho nỗ lực của anh, phép màu đã đến khi anh có cô con gái kháu khỉnh tên Duyên vào ngày 13/7/2005 tại bệnh viện Hòa Bình. Và còn hạnh phúc hơn, cô bé hoàn toàn khỏe mạnh và không bị nhiễm virus HIV. Nhìn lại đoạn sông nơi anh đã nắn thẳng rồi chỉ tay về phí xa xa, anh nói trong sự hồ hởi: “Sẽ lại tiếp tục bắt những đoạn sông kia phải chảy thẳng”.

Viết lại theo Quốc Hưng

Comments (1)

  • Một con người giàu nghị lực và niềm tin Sắt Đá đã khuất phục ý chí lỗi tàn ngày nào của Anh. Anh được Gia Đình và Xã Hội công nhận và lại càng hơn khi một sinh linh bé bỏng không nhiễm ngã khốn cùng của Anh và giờ cuộc sống của Anh là những niềm hạnh phúc.
    Cám ơn Ad đã chia sẽ lại và cụ thể bài viết và video này!

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *